Wednesday, October 24, 2018

Báo mới hôm nay: Chuyến “du hành vượt thời gian” kì lạ của 2 học nhái với tiếng


Nghe sở hữu vẻ li kì như trong tiểu thuyết nhưng đây lại là câu chuyện du hành thời gian mang thật của hai học kém chất lượng nức danh của thế kỉ 20. Ngừng thi côngĐây là chuyến du hành về thế kỷ 18 và chứng kiến hình ảnh khi còn sống của một người phụ nữ đã đi vào lịch sử.




Eleanor Jourdain và Charlotte Anne Moberly

một ngày mùa hè ấm áp, ngày 10/8/1901, hai người bạn là Anne Moberly và Eleanor Jourdain, đang tận hưởng kì nghỉ khi đi dạo ở Versailles Pháp. Khi trời dần về tối, hai người quyết định đến thăm lâu đài Petit Trianon, thế là họ dạo bước quanh các khu vườn xinh đẹp, ngắm hoa và chuyện trò rôm rả. Đến nơi, họ quyết sẽ không rời đi cho tới khi đã khám phá hết mọi thứ trong khuôn viên lâu đài, theo báo mới hôm nay. Có thể tìm hiểu thêm báo mới hôm nay tại https://trithucvn.net/

Và các câu chuyện kỳ ​​lạ bắt đầu, chứng minh cho sự tồn tại của hiện tượng “du hành thời giam” hoặc “dịch chuyển thời gian”.

Sau 1 khoảng thời gian dạo bước quanh đó, tự dưng họ trông thấy mình bị mất phương hướng và ko nhìn thấy được bất kì điểm thân thuộc nào.

Họ rẽ ở một góc phố, và nhận ra 1 trang trại hoang vắng, và quan tâm thấy một loại cày cũ bên đường.

Trong giây phút, một cảm giác nặng nằn nì đột ngột gieo vào tâm khảm, cả hai bắt đầu cảm thấy rất choáng váng, và ngẫu nhiên nhìn thấy hai người đàn ông sở hữu trang phục kì lạ đang tiến lại sắp. Họ mặc áo khoác dài màu xanh xám và những loại mũ ba sừng. Hai người nữ giới bèn hỏi con đường tới lâu đài Petit Trianon và được chỉ tới một các con phố mà họ ko nhận ra trước Đó.

khi này tâm cảnh đã trở thành mơ hồ và nặng nại hơn, các người đàn bà bắt đầu thấy mệt. Họ quyết định nghỉ ngơi dưới gốc cây và kinh ngạc nhìn thấy trời đã tối còn khung cảnh quanh đó thật tĩnh lặng. Anne và Eleanor đều chẳng phải những cô gái trẻ dễ bị hoang tưởng và hoảng loàn, họ đều là các học nhái đứng đắn sáng tạo, luôn nhận được sự kính trọng trong khoảng bè bạn. Cả 2 cảm nhận được điều gì chậm tiến độ bất ổn. Họ phát hiện ra 1 ban công và quyết định đi đến chậm tiến độ.

Rồi khi không họ lại thấy 1 người đàn ông đang đứng dựa cột sở hữu mẫu nhìn khó chịu và khuôn mặt sần sùi do di chứng của bệnh thủy đậu.

Rồi 1 tiếng người nào chậm triển khai hét lên rằng họ đã đi sai tuyến đường. Cả 2 quyết định nghe theo lời khuyên và quay trở lại, rồi sửng sốt vì trông thấy một cây cầu nhỏ có chỉ dẫn để băng qua.

Theo báo mới hôm nay, ko muốn rối rắm nào xảy ra, họ đi theo chỉ dẫn trên cầu và nhìn một lâu đài mang thể chính là Petit Trianon.

Theo báo mới hôm nay, khi tới sắp, cả hai nhìn thấy 1 người đàn bà đang ngồi trên dòng ghế đẩu, và vẽ phác thảo. Bà mặc một dòng váy thời cổ và đội mẫu khăn màu xanh lá. Lúc chậm tiến độ, Anne và Eleanor lại cảm thấy lòng nặng trĩu, không khí xung quanh ngột ngạt. Cả 2 nhìn người nữ giới 1 thoáng, cố lấy lại khá thở. Thiên nhiên, một người hầu chạy vội ra khỏi tòa nhà gần ngừng thi côngĐây, dồn chúng tôi về phía lối đi khác dẫn vào lâu đài Petite Trianon. 2 Người phụ nữ đi quành góc tòa nhà, và trông thấy 1 tiệc cưới, đồng thời tâm trạng và sự yên ổn tĩnh kỳ lạ đã biến mất, chừng như thời gian đã bắt đầu trở lại.

Ba tháng sau, khi Anne và Eleanor gặp lại nhau và nói chuyện về chuyến đi này, Anne đã kể đến người nữ giới kỳ lạ đang vẽ bức phác thảo. Eleanor nhìn cô ngạc nhiên.

“Tôi chưa bao giờ trông thấy 1 người đàn bà đang vẽ phác thảo” cô kêu lên. Họ bị quyến rũ bởi bí ẩn này và quyết định viết lại chính xác các gì đã xảy ra. Lúc chậm tiến độ, các sự kiện bắt đầu đổi hướng kỳ lạ. Cả 2 người đàn bà nhận ra rằng họ đã nhận ra những điều khác nhau, tại các địa điểm khác nhau.

Theo báo mới hôm nay, dò la thêm, họ nhìn thấy rằng thực tại ngày họ viếng thăm khu vườn là ngày lễ kỷ niệm các sự kiện xung quanh Marie Antoinette và Louis XVI. Họ đã chứng kiến ​​vụ tàn sát các người quân nhân Thụy Sĩ, và sau Đó bị giam giữ tại Hội trường của Đại hội đồng.

Anne và Eleanor bắt đầu nghĩ rằng có nhẽ họ đã nhìn thấy bóng ma của Marie Antoinette, hoặc bằng phương pháp nào chậm tiến độ sắm được ký ức về khoảng thời gian ngừng thi côngĐây, hoặc với thể là một sự chuyển dịch thời gian, lúc Marie Antoinette đang vẽ phác họa ngay trước vụ thảm sát. Ko người nào trong số 2 người nữ giới biết về việc này tại thời điểm thăm quan khu vườn, mà họ chỉ biết sau nghiên cứu kỹ lưỡng vào ba tháng sau ngừng thi côngĐây.

Như để khẳng định nghi ngờ của mình, Anne đã xem qua 1 hình ảnh của Marie Antoinette và tìm thấy bức tranh thể hiện ảnh ảnh người nữ giới này ngồi ở xác thực cộng 1 vị trí, và mặc áo xống giống với đồ mà cô đã nhận ra trong trải nghiệm kỳ ​​lạ ở Pháp.

Vào tháng 1/1902, Eleanor quyết định trở lại lâu đài tại Pháp để kiểm định kí ức, nhưng ko thu được gì. Nơi này hoàn toàn khác mang những gì hai người đàn bà đã trải qua.

Họ đem câu chuyện san sớt có Hiệp hội nghiên cứu linh tính, nhưng không nhận được sự hưởng ứng trong khoảng hội này. Họ tin rằng mình đã trông thấy bóng ma của Marie Antoinette hoặc bằng phương pháp nào chậm triển khai đã quay trở về dĩ vãng. Họ bắt đầu viết lại xác thực các gì đã xảy ra. Phê chuẩn việc đọc sách và kiếm tìm tin tài liệu, họ mới biết những gì cả hai đã nhìn thấy là 1 bức tranh diễn đạt chính xác về sự kiện xảy ra trong năm 1789. Ko người nào trong họ mang bất kỳ kiến ​​thức gì về lịch sử, và đặc trưng là quá trình cụ thể này. Thế kỷ 18 không hề là thời kì mà họ chuyên nghiên cứu. Điều này tự chứng minh câu chuyện của họ. Họ trở nên rất thất vẳng. Họ không hề là các kẻ nói láo, và họ không đạt được gì bằng cách dựng nên chuyện này. Trong thực tế, nó có thể hủy hoại danh tiếng của họ.

Năm 1911, họ đã xuất bản 1 cuốn sách với tựa đề “Một chyến phiêu lưu”, dưới bút danh Morison và Lamont. Dưới đây là những bằng chứng mà họ cộng đưa vào cuốn sách.

Từ khóa: bao moi hom nay. Có thể tìm hiểu thêm bao moi hom nay tại https://trithucvn.net/




Monday, February 5, 2018

Đệ Nhất Cao Thủ Lữ Bố Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Không Những Võ Công Cái Thế, Mà Còn Mưu Lư���c Hơn Bao Người

Trong mắt thế nhân, Lữ Bố là một người hữu dũng vô mưu, nhưng là bất luận là chính sử hay là trong tác phẩm "Tam Quốc diễn nghĩa", Lữ Bố vẫn luôn được coi là vị tướng gan góc, biết nhìn xa trông rộng.



nếu so có Lưu Bị, Tào dỡ và những chư hầu khác thì Lữ Bố vẫn còn với khoảng phương pháp nhất mực, nhưng thực sự chẳng phải là xa chẳng thể chạm. Vào thời điểm Lữ Bố sáng láng, đã đưa ra số đông quyết sách xác thực, nhưng những khi hàm hồ, thì Lữ Bố lại tựa như 1 đứa trẻ ba tuổi.

Lữ Bố lúc sáng suốt

lúc Lưu Bị nhận lệnh của Tào toá đến đánh Viên Thuật, Lữ Bố đã thừa thế chiếm lĩnh từ Châu, Lưu Bị trước hoàn cảnh không biết đi đâu về đâu, thục mạng tháo dỡ chạy, Viên Thuật phái người kể sở hữu Lữ Bố, chỉ cần ngươi xuất binh giúp đỡ tiêu diệt Lưu Bị, ta sẽ phân phối cho ngươi phần lớn tiền và lương thực.

Lữ Bố nghe xong rất mừng, lệnh cho Cao Thuận dẫn 5 vạn quân chặn tuyến đường lui của Lưu Bị, khiến cho Lưu Bị chịu tổn thất nặng nài, suốt đêm đào tẩu. Nhưng Viên Thuật ko coi trọng chữ tín, mê say lợi nhỏ, không cấp tiền và lương thực cho Lữ Bố như đã hẹn. Lữ Bố bức xúc, không những ko đánh Lưu Bị, mà còn để cho Lưu Bị về từ Châu, đóng quân tại khu vực phụ cận Tiểu Bái.

Lữ Bố tại sao lại nghênh đón Lưu Bị mà mình vừa đánh trở về? Rất thuần tuý, bởi vì Lữ Bố hiểu rằng, từ Châu thành cô độc, khó thủ, 1 cây chẳng chống vững được ngôi nhà, chỉ sở hữu cùng Lưu Bị trợ giúp lẫn nhau, mới với thể cộng sinh tồn.

Thế nhưng Viên Thuật muốn xưng đế, thì ắt phải công thành đoạt đất. khi ấy chư hầu yếu nhất chính là Lưu Bị, trước lúc rời từ Châu Lưu Bị có 2 vạn quân, lúc giao chiến có Viên Thuật thì đã mang phẩn hao phí. Sau khi Lữ Bố đuổi theo, Lưu Bị định đánh chiếm Quảng Lăng để rồi cố thủ tại nơi đây, nhưng không ngờ bị Viên Thuật đánh lén, tổn hại nguy hiểm, nên sau lúc trở lại Tiểu Bái, thực lực của Lưu Bị đã suy giảm tất cả.

Vì để vững chắc sẽ xuất binh tiện lợi, lần này Viên Thuật rất phóng khoáng, trước nhất cung cấp cho Lữ Bố 1 trăm vạn cân lương thực, và ra điều kiện muốn Lữ Bố ko xuất một binh một thấp, để mặc cho Viên Thuật đánh Lưu Bị. Lữ Bố sau khi nhận được thư rất vui mừng, và đồng ý ngay.

Dựa theo lẽ thường, Lữ Bố lần này sẽ ưng thuận đứng về phía Viên Thuật. Lần trước Lữ Bố cũng xuất binh, nhưng Viên Thuật ko giữ chứ tín; giờ Viên Thuật đã gửi đến trước 1 trăm vạn cân lương thực, chẳng qua là muốn Lữ Bố ko xuất binh mà thôi, chẳng với lý do gì để không nhận? Huống chi, Lữ Bố đối có Lưu Bị cũng có chút hiềm khích, nếu như Lữ Bố ngồi trên núi xem hổ đương đầu, Lưu Bị có thể bị tiêu diệt, thì không phải là càng bớt lo hay sao?

Thế nhưng, Lữ Bố không khiến cho như thế. Sau lúc Lữ Bố nhận lương thực, Viên Thuật lặng tâm tiến công Lưu Bị, nhưng đến khi lúc 2 quân ở trong thế giằng co, Lữ Bố chủ động xuất quân, thị oai võ tướng Kỷ Linh của Viên Thuật, đề nghị Kỷ Linh giảng hòa ngưng chiến. Kỷ Linh không chịu, thế là Lữ Bố đã tung chiêu "viên môn xạ kích".

Thái độ của Lữ Bố tại sao lại sở hữu chuyển biến như vậy? sở hữu 2 nguyên nhân…

Thứ nhất, Lữ Bố nhận được thư của Lưu Bị. Lưu Bị kể với Lữ Bố: "Lữ Bố tướng quân có lòng nhớ tới, cho ta dung thân tại Tiểu Bái, quả thật là ân đức tựa trời cao. Nay Viên Thuật muốn báo oán riêng, lệnh Kỷ Linh dẫn binh đến tấn công. với ta, diệt vong chỉ khuya sớm, chỉ mang tướng quân mới mang thể cứu…!".

Lưu Bị trong thư chính yếu nhấn mạnh về ơn nghĩa giữa Lữ Bố dành cho mình, qua chậm triển khai bộc bạch rõ ràng rằng mình không những không có trách mọc Lữ Bố cướp từ Châu, mà ngược lại còn rất cảm kích việc Lữ Bố để cho mình đóng quân tại Tiểu Bái. Sau chậm triển khai thỉnh cầu Lữ Bố xuất binh cứu viện.

Thứ hai, Lữ Bố dựa vào phán đoán cuộc thế của chính mình. Đây mới là điểm chủ chốt nhất. Sau khi nhận được thư của Lưu Bị, Lữ Bố và trần Cung Tìm hiểu tình thế: "Trước chậm triển khai Viên Thuật tặng lương thực, đề xuất ta ko cứu Lưu Bị. Nay Lưu Bị lại cầu cứu ta. Ta để Lưu Bị đóng quân tại Tiểu Bái, chưa hẳn gây hại cho ta; giả dụ Viên Thuật tiêu diệt Lưu Bị, thì rất với thể sau ngừng thi côngĐây sẽ tới lượt ta. Vậy chi bằng cứu Lưu Bị".

Trong tác phẩm "Tam Quốc diễn nghĩa" nói rõ, đoạn trên chẳng hề là trằn Cung kể, mà là suy đoán của Lữ Bố, điều này cũng thích hợp sở hữu các biên chép trong chính sử. Lữ Bố rất rõ ràng, một lúc Viên Thuật xoá sổ Lưu Bị, thì Viên Thuật sở hữu thể duyệt y Tiểu Bái, chiếm lĩnh Bành Thành rồi tiếp chậm triển khai chiếm lĩnh toàn bộ từ Châu. sở hữu thể nói, Lữ Bố sở hữu con mắt sắc bén, có thể nhìn xa trông rộng.

tương tự, vì sao Lưu Bị ko lại không nhắc mang Lữ Bố các điều này, chủ yếu sở hữu 2 nguyên cớ. 1 mặt là chính sử không mang lưu lại lá thư của Lưu Bị, một mặt khác là tác giả La Quán Trung của "Tam Quốc diễn nghĩa" muốn tạo nên hình tượng 1 Lưu Bị hiền lành. lúc trước Lữ Bố đã cướp trong khoảng Châu, nhưng Lưu Bị lại chẳng phải oán thù, ngược lại trong lòng còn cảm kích Lữ Bố.

tương tự, vì sao Lưu Bị không lại không đề cập với Lữ Bố các điều này, chủ yếu sở hữu 2 xuất xứ. một mặt là chính sử ko với lưu lại lá thư của Lưu Bị, 1 mặt khác là tác giả La Quán Trung http://chanhkien.org của "Tam Quốc diễn nghĩa" muốn tạo nên hình tượng 1 Lưu Bị hồn hậu. khi trước Lữ Bố đã cướp trong khoảng Châu, nhưng Lưu Bị lại không hề oán thù, ngược lại trong lòng còn cảm kích Lữ Bố.

Từ khóa: Tam quoc dien nghia.